Nước mắt đã rơi, nhưng hi vọng thì chưa tắt

Trận thua của U23 Việt Nam mặc dù đáng tiếc nhưng nếu như nhìn nhận ở một góc nhìn khác, nó cũng đem lại những chân trời mới, sáng sủa hơn cho bóng đá Việt.

Phút 75, từ một quả phạt góc, bóng bật ra đội trưởng Văn Quyết, một vị trí hoàn hảo cho cú sút xa, nhưng một cầu thủ Hàn Quốc đã kịp thời ngăn chặn., đem về quả đá phạt cho Olympic Việt Nam. Minh Vương và Quang Hải đứng lên trước bóng, nhưng tiền vệ người Thái Bình Minh Vương – người mới được vào sân lần đầu ở Asiad lần này- là người đã thực hiện cú sút. Bóng bay theo một quỹ đạo không thể cản phá, thủ môn của Đội tuyển Quốc gia Hàn Quốc Jo Hyeon-woo dù có cố gắng hết sức cũng không thể cản phá.

Olympic Việt Nam rút ngắn tỉ số xuống 3-1. Những hy vọng lại được thắp sáng, những niềm tin về một cuộc lội ngược dòng không tưởng đã trở lại với những người hâm mộ Việt Nam. Tôi thì nhắn tin với mọi người bạn, group chat đang nói chuyện, rằng 5 phút nữa thôi, tỉ số sẽ là 3 đều, giống như những gì Liverpool đã làm được trong đêm Istambul huyền thoại. Nhưng những phút sau đó, Olympic Việt Nam chơi đầy nỗ lực, nhưng đã không có một bất ngờ nào xảy ra. Đội bóng mạnh hơn -Olympic Hàn Quốc- đã dành được tấm vé vào trận Chung kết Asiad 2018. Bầu trời Hà Nội hôm nay cũng đã đổ mưa, hòa chung với những giọt nước mắt của các cổ động viên bóng đá Việt Nam…

Trước trận đấu này, giống như những người hâm mộ bóng đá Việt Nam khác, tôi tin vào đội tuyển Olympic quốc gia, tin rằng các cầu thủ sẽ lặp lại kì tích ở Trung Quốc hồi tháng 1. Dẫu biết rằng, Hàn Quốc là một đội bóng mạnh, một trong những nền bóng đá phát triện nhất của châu lục, nhưng trái bóng hình tròn, không gì là không thể, chúng ta có quyền mơ về những điều kì diệu.

Thêm đó, chính những con người này, mới đầu năm nay thôi, u23 Viêt Nam đã vào được đến trận chung kết giải u23 Châu Á ở Trung Quốc. Hi vọng nhiều, nhưng ba bàn thắng của đội bạn ghi ngay trong hiệp một khiến cho cảnh của vào trận chung kết gần như đã khép lại. Khi Olympic Hàn Quốc ghi bàn thắng thứ ba cũng là khi trời Hà Nội mưa to nhất, cũng là khi chúng tôi buồn nhất. Dù đã chuẩn bị tinh thần là đối thủ rất mạnh, nhưng không ai nghĩ Olympic Việt Nam lại thua nhanh đến thế, ba bàn ngay trong hiệp đấu đầu tiên. Nhưng ba bàn thắng không có nghĩa là hy vọng đã hết, bởi trong bóng đá, điều gì cũng có thể xảy ra. Cú đá phạt của Minh Vương thắp lên những suy nghĩ về một cuộc lội ngược dòng không tưởng. Cú đếm bóng cận thành của Xuân Mạnh mang cho chúng ta một cảm giác tiếc nuối. Nhưng rồi, đã không có một buổi chiều huyền thoại nào ở Pankasari, tiếng còi của trọng tài đã khép lại cơ hội bước vào trận đấu cuối cùng của Olympic Việt Nam.

Thua nhưng đầy hi vọng

Sẽ là dối lòng nếu nói rằng chúng ta không buồn. Chúng ta có buồn chứ, những giọt nước mắt đã rơi trên khuôn mặt của người hâm mộ. Nhưng nếu như nói là thất vọng về màn trình diễn hay nhiệt huyết của các cầu thủ, thì chắc chắn là không. Trước một đối thủ quá mạnh, chúng ta đã chiến đấu hết mình, đã làm tất cả những gì có thể rồi, nhưng như thế là chưa đủ. Chúng tôi, những người hâm mộ đội tuyển Olympic Việt Nam, vẫn tự hào về các cầu thủ, bởi các anh đã chiến đấu hết mình rồi, chỉ là Olympic Hàn Quốc đang ở một đẳng cấp khác so với chúng ta. Và thêm nữa, mới chỉ 1-2 năm trước thôi , chúng ta vẫn khóc vì thua những đối thủ như Indonesia hay Malaysia ở AFF Cup. Và giờ đây, thua trước một đội bóng lớn của châu lục, từng đạt huy chương đồng World Cup, sao có thể coi là một nỗi thất vọng cơ chứ? Thời điểm hiện tại, bóng đá Việt Nam đã tiến xa hơn cả kì vọng của những người hâm mộ, chúng ta đã tiến tới top 4 đội mạnh nhất ở các giải vô địch châu á.

Thành tích này đã chứng tỏ rằng, việc vào tới trận chung kết ở Thường Châu hồi đầu năm không phải là một sự may mắn, mà là một bước phát triển của bóng đá Việt Nam. Chúng ta đã thua, nhưng thua trong một tư thể ngẩng cao đầu. Các cầu thủ đã chiến đấu như những chiến binh, chiến đấu vì lá cờ đỏ sao vàng trên ngực áo, chiến đấu vì 90 triệu người hâm mộ ở quê nhà, và đó, chính là điều khiến cho tôi yêu đội tuyển Olympic Việt Nam đến vậy.

Chúng ta đã thua, chúng ta có buồn, nhưng chúng ta không được phép nản lòng. Chúng ta còn một buổi chiều phía trước để chiến đấu, huy chương đồng dù sao cũng vẫn là huy chương, vẫn sẽ là một thành tích đáng để tự hào. Cảm ơn những chiến binh áo đỏ, những người con ưu tú của dải đất hình chữ S, đã mang lại cho chúng ta những cảm xúc thật đặc biệt. Cảm ơn các anh vì đã chiến đấu hết mình vì màu cờ sắc áo tổ quốc, vì niềm tự hào mang tên Việt Nam, và vì cả chúng tôi, những cổ động viên vẫn luôn dõi theo bước chạy của các nah từ đầu giải. Và từ những thành tích của năm nay, chúng ta có quyền hy vọng về những thành tích tốt hơn của bóng đá Việt Nam, không chỉ ở lửa tuổi u23, mà ở cả Đội tuyển Quốc gia nữa. Bóng đá mà, chúng ta vẫn có quyền hy vọng..

Nước mắt đã rơi, nhưng hi vọng thì chưa tắt
Rate this post